anh nằm ngửa, quần short tuột, củ khoải dựng đứng dài ngoằng. em cầm buồi anh căn chỉnh vào khe bím còn trinh, đầu khấc chạm vào mép thịt mịn màng. em ngồi xuống từ từ—màng trinh rách đau đớn, em hét lên tiếng kêu cao vút, nước mắt chảy ròng. nhưng em không dừng, ngồi xuống hết cỡ cho đến khi cậu bé anh ngập tận gốc trong bướm chật.